An GiangBà Rịa - Vũng TàuBắc GiangBắc KạnBạc LiêuBắc NinhBến TreBình ĐịnhBình DươngBình PhướcBình ThuậnCà MauCần ThơCao BằngĐà Nẵng Đắk LắkĐắk NôngĐiện Biên Đồng NaiĐồng ThápGia LaiHà GiangHà NamHà NộiHà TĩnhHải DươngHải PhòngHậu GiangThành phố Hồ Chí MinhHòa BìnhHưng YênKhánh HòaKiên GiangKon TumLai ChâuLâm Đồng Lạng SơnLào CaiLong AnNam ĐịnhNghệ AnNinh BìnhNinh ThuậnPhú ThọPhú YênQuảng BìnhQuảng Nam Quảng NgãiQuảng NinhQuảng TrịSóc TrăngSơn LaTây NinhThái Bình Thái NguyênThanh HóaThừa Thiên HuếTiền GiangTrà VinhTuyên QuangVĩnh LongVĩnh PhúcYên BáiKỹ NăngĐề thi và tài liệuThư giãnKết quả tuyển dụng THU GỌN

Tham gia nhóm TDVN.NET trên Zalo


Kỹ Năng

Dạy con


Cafe  Offline  
#1
TRÁI TIM CỦA SƯ TỬ VÀ BỐN MẦM ĐẠI HỌA

Phật nói: Tâm dẫn đầu các pháp, tâm là chủ tạo tác. Thật vậy, trong giáo dục và nuôi dạy con, nội tâm cha mẹ ra sao thì đứa con được (hoặc bị) nhận hậu quả tương ứng một cách đương nhiên.

Cha mẹ có được tâm an định bình tĩnh thì khi con gặp sự cố về sức khỏe, học tập hay tâm sinh lý, họ đều truy tìm nguyên nhân, bình tĩnh giải quyết theo một con đường sáng nhất. Cha mẹ không an định thì trí tuệ bất minh, lập tức đưa ra những hành động và quyết định sai lầm, bộc phát và nguy hiểm.

Tâm thức và bản lãnh của cha mẹ yếu thì sẽ làm hại con một cách vô tình. Mắng chưởi, đòn roi là hiểu hiện của tâm thức yếu. Gầm rú và kêu rên là tâm thức yếu. Sợ con ăn kém là tâm thức yếu. Giận con mặc đồ trái ý mình là tâm thức yếu. Cay cú vì con đi làm diễn viên thay vì học y dược (giống mẹ) là tâm thức yếu. Thấy con bị tai nạn, mẹ xoắn quẩy lên, nói líu lưỡi là tâm thức yếu. Con điểm kém, mẹ hoảng loạn là tâm thức yếu.

Vậy nên cha mẹ phải rèn nội tâm vững mạnh trước đã. Muốn có tâm thức mạnh, phải học và tu đạo, tìm hiểu về thiền và nguyên lý của quán thân, quán tâm, quán vô thường.

LION KING

Hôm trước tôi có nói đến nguyên tắc DĨ BẤT BIẾN ỨNG VẠN BIẾN trong giáo dục con cái. Nghĩa là chỉ cần giữ lấy cái cốt lõi và căn bản, linh động và bỏ qua những điều bất như ý lặt vặt. Cha mẹ nói càm ràm quá nhiều những thứ lặt vặt sẽ bị con cái khinh nhờn vì mẹ tự vứt bỏ mất uy phong.

Cả rừng già phải khiếp sợ sư tử vì nó ít nhảy nhót, ít nói năng tào lao nhặng xị như đám chim sáo chim ri. Sư tử cả tháng chỉ gầm lên đôi ba bận nhưng khi nó gầm, cả rừng im phăng phắc, khỉ ngưng chuyền cành, chim ngừng hót, ngựa vằn ngưng gặm cỏ. Tất cả đều lắng tai nghe và quy phục.

Tại sao vậy?

Vì sư tử chỉ gầm khi cần thiết. Nó không gầm tào lao. Cha mẹ muốn có uy như sư tử thì hãy cất tiếng khiển trách con đúng lúc, đúng phong độ. Uy nghi và đĩnh đạc.

Hãy xem phim LION KING 1 để hiểu thế nào là vừa có uy vũ vừa có nhân từ. Theo tôi, đó là bộ phim kinh điển độc nhất vô nhị, đáng xem nhất về giáo dục học và nuôi dạy trẻ em.

MẶC KỆ VẠN BIẾN

Săm trổ, nhuộm tóc, mặc quần bò thủng, ăn vặt, lười ăn là những thứ vặt vãnh. Bậc cha mẹ trí tuệ không nên để tâm quá nhiều. Một phụ huynh mang tướng tinh sư tử sẽ nói như sau:

“Con thích săm trổ phải không? Quyền tự do cá nhân đúng là phải được tôn trọng. Săm trổ không phải là xấu và không phản ánh tính cách và nhân phẩm của con người. Tuy nhiên, đa số dân Việt hiện bây giờ không có thiện cảm với dân săm trổ. Từ lâu, người ta đã đồng nhất (stereotype) dân săm trổ với du côn, tội phạm. Nếu con thích săm trổ, con sẽ bị người đời hiểu lầm. Bị hiểu lầm thì rất thiệt thòi, cả trên giảng đường và cả trong con mắt của anh em thân hữu. Tùy con quyết định. Theo ta, săm trổ là việc không nên.”

Một phụ huynh khả kính chỉ nên dừng lại ở đó. Không nói thêm, không càm ràm, không nhảy xếch, không gầm gừ, không đấm ngực, không khóc lóc trước sự săm trổ và ăn mặc (tạm gọi là nhí nhố) của con.

Trẻ em tuổi teen thích nổi trội nhưng họ còn bồng bộc và nông nổi trong cách thể hiện cái tôi. Chuyện đó rất bình thường. Thời gian sẽ giải quyết tất cả. Cha mẹ không nên can thiệp quá sâu.

BỐN MẦM ĐẠI HỌA

Nhưng những biểu hiện cho thấy bốn mầm đại họa thì phải lập tức chặn đứng bằng mọi giá. Bốn mầm đại họa đó là:

THAM LAM – ÍCH KỶ: Một đứa trẻ có biểu hiện tham lam ích kỷ, khi lớn lên sẽ không có tầm nhìn xa. Ích kỷ tham lam rất dễ đi đến tội ác và mê muội. Càng tham thì càng mất. Càng ích kỷ lại càng không giữ được gì. Đó làm sự thật hiển nhiên. Bàn tay mở ra thì nhận thêm, bàn tay nắm chặt thì không nhận thêm gì cả.

NÓI DỐI – Nói dối là biểu hiện bên ngoài của hèn nhát và tham lam. Hèn nên không dám đối mặt sự thật. Tham nên nói dối để mưu lợi cá nhân. Kẻ nói dối luôn bị khinh bỉ và xa lánh. Bị đồng loại xa lánh thì không thể thành công được.

HÈN NHÁT – Hèn nhát không có nghĩa là không dám đánh nhau. Hèn nhát là kém khả năng chấp nhận sự thật. Bị tiền bạc mua chuộc, bị tham dục tấn công, chi phối. Một kẻ hèn nhát không thừa nhận mình sai thì không thể tiến bộ. Xã hội có nhiều kẻ hèn nhát thì xã hội sớm bị hủy hoại.

LƯỜI BIẾNG – Lười biếng thì không làm nổi bất cứ điều gì. Tệ hại nhất của lười biếng là lười nghĩ. Lười nghĩ, lười tư duy, lười học là cội nguồn của tội ác và chết chóc.
TDVN  Offline  
#2
HÃY Ở BÊN CON

Hôm trước tôi có nói đến việc làm thế nào để trở thành một bậc cha mẹ đích thực. Tôi có nhắc đến việc dành thời gian cho con không có nghĩa là làm giúp con, quan tâm con quá đáng mà là Ở BÊN CON, QUAN SÁT VÀ ĐIỀU CHỈNH.

Quan sát thì rõ rồi. Nhưng điều chỉnh là như thế nào?
Điều chỉnh có phải là áp đặt chủ quan không.

Câu trả lời của tôi là CÓ và KHÔNG. 

Có những thứ và có thời điểm bạn thực sự phải áp đặt và ra luật. Đó là khi con bạn quá nhỏ để cho ta giải thích. Các quy tắc đó buộc phải áp đặt không chất vấn, không hỏi lại. Nhưng đến lứa tuổi (thường là từ 12 trở lên) thì bạn phải thay đổi phương án khác.
Ngoài ra, điều chỉnh ở đây phải là điều chỉnh theo những giá trị chuẩn mực, phổ quát của nhân loại. Không ai có thể phủ nhận rằng, trên đời, dù màu da tiếng nói khác nhau, dù phong tục tập quán thế nào thì những giá trị sau đây là vĩnh hằng và mãi mãi:

TÍN NGHĨA – CHÂN THÀNH – DŨNG CẢM – CHĂM CHỈ - HIẾU THẢO – BIẾT ƠN ......

Bạn phải lấy giá trị nhân loại, cộng đồng lớn làm chuẩn mực để hướng con trẻ vào đó. Không nên lấy giá trị phe nhóm và đảng phái, gia tộc làm trọng. Ví dụ: Khi có người thân tham ô, nhũng nhiễu, rút ruột công trình làm thiệt hại ngàn tỷ thì một người chính trực phải tố cáo. Lúc đó, phe nhóm và gia tộc phải đặt sau lợi ích cộng đồng.

Ở Mỹ tôn trọng tự do cá nhân và tung hô hai chữ này rất dữ dội. Bởi vậy, một số người đang gặp rắc rối giữa tính tự do và tính nhân bản bắt buộc.

Việt Nam đang chuyển mình theo hướng giáo dục Âu-Mỹ. Các thầy cô học hành ở Mỹ về cũng nhiều. Nếu không tỉnh táo vấn đề này, ta có thể đi lại vết xe đổ mà một số người Mỹ đang hàng ngày phải đối mặt.

Một trong cái khó nhất của giáo dục là bảo đảm được tính tự do và nhân bản luôn song song tồn tại. Đây là vấn đề cực kỳ rắc rối ở xã hội Mỹ và Tây Âu. Tôi xin minh họa bằng câu chuyện sau đây để quý vị dễ hiểu.

Có một vị giáo sư hỏi sinh viên: Các em nhặt được một cái ví có nhiều tiền và giấy tờ quan trọng thì các em có báo cảnh sát để cho người kia xin lại không? Khán phòng râm ran bàn tán. Có kẻ nói nên cho xin lại. Có kẻ nói không nên vì đó là quyền tự do của mỗi người. Nghe ra cũng có lý!

Giáo sư lại hỏi tiếp: Trên một chuyến đi xe bus, ta nhìn thấy một tên ăn trộm móc hành lý lấy đồ của một phụ nữ, ta có ngăn chặn lại không? Phản ứng của sinh viên cũng tương tự như câu hỏi đầu. Số sinh viên chủ trương IM LẶNG lý luận rằng ai cũng có quyền tự do lựa chọn quyết định của mình. Không lên tiếng vì đó là quyền tự do cá nhân. Miễn ta không ăn cắp là được.

Vị giáo sư kia liền nói:

- OK! Các em hành động sao cũng được. Chúng ta đang sống trong một xã hội tự do mà.

Vấn đề chính là ở đây. Vị thầy giáo đó đề cao tự do cá nhân mà quên đi tính định hướng nhân bản. Nếu ai cũng nêu cao khẩu hiệu tự do, hạ thấp ngọn cờ nhân văn thì xã hội sẽ bị hủy hoại.

Trong hai trường hợp trên, với cương vị người làm giáo dục, người thầy phải khuyên trò trả lại tiền và lên tiếng ngăn chặn bàn tay tên ăn cắp.

TỰ DO không có nghĩa là THÍCH GÌ LÀM NẤY trong khuôn khổ pháp luật không cấm.

Ở đời, IM LẶNG đôi khi cũng là một loại tội ác. (You can win - Shiv Khera)

Giáo dục phải đưa tâm hồn con người đến những giá trị nhân văn, yêu thương và chia sẻ. Nếu không có tính nhân bản và những chuẩn mực thì vai trò của giáo dục không còn nữa.  Không thể tôn thờ tự do đến mức bỏ qua luôn những giá trị căn bản khác. Những giá trị giúp phân biệt con người và động vật. 

________

Điều chỉnh cũng có nghĩa là KHUYÊN và KHÔNG ÁP ĐẶT. Bạn chỉ cần giữ lấy cái giá trị nhân bản, cốt lõi. Những thứ lặt vặt và nhỏ nhặt thì không nên quá can thiệp và hoảng sợ.
Ví dụ như ăn và mặc.

Ăn là một bản năng gốc. Đói ăn, khát uống. Không đói không ăn. Không khát không uống. Chỉ đơn giản vậy thôi mà nhiều bà mẹ đau đầu và khổ sở về chuyện này. Thậm chí một số mẹ còn chịu stress rất nặng, lâu ngày biến thành chứng khó chữa. Thực ra bên thiền học nói, đó là do chúng ta quá lo sợ. Đem cái tâm lo sợ của mình ra soi chiếu vào đối tượng nên mới như vậy.

Con thú như chó lợn, dê cừu có ai bón mớm đâu mà nó vẫn tự ăn? Con người trí năng hơn chó lợn nhiều lần mà tại sao phải bón? Thật là nực cười điều này.

Nếu cháu nào không ăn (khi đã lớn tuổi) thì ba mẹ nên cho bỏ đói hai ngày. Cứ làm vậy sẽ cải thiện rất nhanh tình hình. Hai ngày không ăn không thể chết được, thậm chỉ cả hàng tháng. Bạn hãy thử rôi sẽ hiểu chữa bệnh lười ăn của trẻ rất dễ. Không căng thẳng như các mẹ tưởng tượng. Sở dĩ các mẹ khổ vì do thiếu hiểu biết và không đủ dũng cảm.

Chuyện mặc cũng thế. Chúng ta chỉ nên KHUYÊN con nên mặc gì chứ không nên BẮT BUỘC con phải mặc gì. Tại sao phải đau đầu và gầm rú vì những điều tào lao ấy?

Chuyện săm trổ và nhuộm tóc cũng vậy. Săm trổ và nhuộm tóc đỏ/vàng là không nên chứ không phải vấn đề quá lớn liên quan đạo đức hay nhân phẩm. Phụ huynh thu hồi tiền trợ cấp ăn sáng và khuyên can nhẹ nhàng thay vì gầm gừ cáu gắt.

Hãy dành năng lượng để dạy con bạn TRUNG THỰC, DŨNG CẢM, CHÂN THÀNH, CÓ TRÁCH NHIỆM, CHĂM CHỈ, TÍN NGHĨA và nhiều giá trị khác hơn là quá quan tâm đến ăn và mặc của con.

Dĩ bất biến ứng vạn biến là như vậy. Giữ lấy cái cốt lõi, linh hoạt và bớt quan tâm những thứ lặt vặt tào lao.
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com
TDVN  Offline  
#3
Khi đọc những điều tôi viết xong, bạn thấy hoang mang nghĩa là tôi đã thành công. Bản chất của con đường nhận thức là phải hoang mang. Phật nói, tin chắc chính là u mê, khi nào còn tin chắc nghĩa là còn ngu dốt và cố chấp. Chỉ khi buông bỏ tin chắc mới có được ánh sáng tỉnh thức thực sự.

NHÂN CÁCH – NHỮNG ĐIỀU BÍ ẨN

Giáo dục, theo mục đích, tạm có thể chia thành 4 nhóm: ĐỨC, TRÍ, THỂ, MỸ. Trong đó phần đức dục luôn được đặt lên hàng đầu. Xã hội ta, ai ai cũng hiểu điều này nhưng hiện tại, chúng ta đang vận hành lệch lạc: Đề cao quá mức TRÍ DỤC mà ĐỨC DỤC thì bị lờ đi và kém hiệu quả. Mà chữ TRÍ ở đây cũng chỉ hiểu theo nghĩa Tây Âu, nghĩa là kỹ nghệ, kỹ năng kiếm tiền và năng lực tư duy. Còn chữ TRÍ trong TRÍ HUỆ của Phật giáo thì ý nghĩa to lớn lắm.

Chúng ta đều biết, tự thân kiến thức không hề có giá trị gì. Nó chỉ phát huy sức mạnh tích cực khi được đưa vào khai thác, vận dụng đúng đắn. Nếu không, một kẻ nhiều kiến thức và giỏi kỹ năng sẽ trở thành nhân tố phá hoại khủng khiếp. Chẳng hạn, nếu một tay trộm không có học hành, nó chỉ ăn cắp vặt, móc túi hành khách. Nhưng nếu tên trộm đó có học vấn cao, nó sẽ nghĩ kế cướp cả đoàn tàu. Khi thuận lợi hơn, hắn có thể sẵn sàng tàn phá cả một đất nước để mua vui cho bản thân. Đức dục quan trọng là như vậy.

Để đức dục có hiệu quả là một câu hỏi không dễ trả lời.

Người ta nói “gần mực thì đen gần đèn thì sáng.” Hẳn vậy. Nhưng để đứa trẻ mãi với ánh sáng, nó sẽ nghĩ chỗ nào cũng là ánh sáng. Bạn để con bạn tiếp xúc với những tấm lòng nhân ái và những tư tưởng vĩ đại thì nó sẽ nhìn đời lệch lạc, ngỡ rằng trên đời không có những kẻ vô lại, tiểu nhân. Trái lại, để nó sống trong vũng đen cuộc đời, nó sẽ nghĩ chỗ nào cũng đen như vậy. Thật khó lắm thay.

Theo tôi, người thầy đức dục cao minh thì không sợ bất cứ điều gì diễn ra với đứa trẻ. Hoàn cảnh nào thì hướng dẫn theo hoàn cảnh đó như triết lý của Thái cực đạo. Đừng nên trọn ra một môi trường lý tưởng rồi bảo nhau là nhất nhất phải như thế mới tốt.

Ví dụ đứa trẻ sinh ra trong môi trường có bố mẹ đánh nhau à? Cũng tốt chứ. Đứa trẻ sẽ học được bài học về sự cẩn thận trong hôn nhân và không yêu bừa, kết hôn bừa bãi.
Lao động cực khổ à? Quá tốt. Đứa trẻ sẽ biết quý trọng sức lao động và tính khiêm cung.

Bị đầu gấu bắt nạt à? Cũng tốt. Con bạn sẽ hiểu rằng không phải hiền lành lúc nào cũng tốt và võ lực đôi khi lại rất cần thiết.

Bị sỉ nhục à? Đứa trẻ sẽ biết vươn lên để chiến thắng. Như Newton chẳng hạn, ông ta nhờ bị bạn bè sỉ nhục và lăng mạ mà trỗi dậy thành một thiên tài quái kiệt bậc nhất lịch sử. Hàn Tín bên Trung Quốc nhờ bị sỉ nhục mà sau thành đại tướng bách chiến bách thắng đời Tiền Hán.

Vậy nên thầy giỏi là tùy thời, tùy hoàn cảnh mà rèn luyện, định hướng cho trò chứ không phải vẽ ra một mô thức lý tưởng rồi bảo rằng sống trong môi trường đó thì chắc chắn OK.

GẦN MỰC CHƯA HẲN LÀ ĐEN

Ngoài ra, tôi thấy đọc tiểu sử danh nhân cũng rất tốt cho đức dục. Thật muôn hình muôn vẻ. Có vị thì xuất thân nhung lụa, giáo dục bài bản. Có vị thì sống dông dài từ nhỏ, thả như mèo hoang chó dại, chẳng ma nào dạy dỗ. Ấy vậy mà sau đều thành đại danh cả.

Cái ta học được từ chuyện danh nhân là cách ứng xử, thái độ phản ứng của các vị ấy trước mỗi hoàn cảnh cụ thể. Thái độ ấy rất khác thường và mãnh liệt. Ví dụ, nếu gia đình có cha nghiện rượu thì họ thề lớn lên sẽ không bao giờ uống rượu. Nhìn thấy nông dân bị bóc lột tàn độc và thô bạo thì họ thề lớn lên sẽ cải tạo xã hội để giới cần lao đỡ vất vả. Thấy phụ nữ bị thiệt thòi thì họ thề lớn lên sẽ chiến đấu cho nữ quyền và bình đẳng giới.

Tôi hiện thời không là danh nhân, không phải kiệt xuất gì nhưng ít nhiều cũng được xã hội tôn trọng và công nhận. Nhưng quá khứ của tôi thì các bạn có lẽ không thể tin nổi. Không được dạy dỗ gì đáng kể, tôi đã từng phải sống lẫn lộn trong đói nghèo, tội ác, lô đề cờ bạc, lừa bịp, nợ nần, đánh đập, hãm hại nhau. Môi trường của tôi sống hồi nhỏ đã vậy, khi lớn lên, tôi giao du với đủ hạng người, từ đại trí thức đến trộm cướp, trai gái, anh chị giang hồ.

Vậy mà có sao đâu? Kể cũng lạ điều này! Càng ngày tôi càng tin vào lý thuyết luân hồi chuyển thế của người xưa. Người ta, hình như trước khi đến với thế giới này, đã là một ai đó kiếp trước. Phải chăng thái độ của người ta trước cuộc sống có thể đã hình thành trước lúc sinh ra?

Và tôi nhận ra, ở trong một đống cặn bã và rác rưởi, vẫn luôn tồn tại những nhân cách vĩ đại và cao thượng, không hề chịu chi phối bởi môi trường. Trái lại, môi trường chỉ làm nền cho họ nổi bật lên mà thôi.

NHỮNG THIÊN TÀI CÓ TUỔI THƠ GIÔNG TỐ VÀ ĐAU KHỔ

1. Newton sinh ra thiếu tháng ở một gia đình nghèo, bố mất sớm. Thể chất cậu ta không tốt, có thể nói là rất yếu. Cơ xương phần cổ không đủ nâng đỡ cái đầu quá to, cậu bé phải đeo cái giá đỡ cổ bằng nhựa. Newton thường bị bạn bè giễu cợt và bắt nạt rất khổ sở. Một lần cậu ta đã lấy hết tinh thần đánh lại quyết liệt và chiến thắng. Từ đó cậu tin mình có thể làm được điều kỳ diệu và thiên tài trong cậu bắt đầu phát triển.

2. Lord Byron – nhà thơ vĩ đại nhất của Anh Quốc – thủa bé bị thọt chân. Ở nhà, mẹ cậu thường xuyên đánh mắng và đối xử rất thô bạo. Ra đường, cậu bị bạn bè bắt nạt và chế nhạo rất cay đắng. Cậu đã trỗi dậy thành một thiên tài văn học nhờ bất hạnh đó. Ông đã trở thành nhà hoạt động xã hội, nhà thơ có ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống tinh thần của Châu Âu.

3. Thời Hán, ở Trung Quốc có ông Hàn Tín là tướng trận rất nổi tiếng. Khi còn niên thiếu, Hán Tín rất nghèo khổ. Mẹ mất sớm, cậu ta phải xin ăn ở chợ. Một lần, Hàn Tín gặp thằng vô lại tên là Ác Thiểu ở chợ. Nó cho Hàn Tín một nắm cơm nhưng bắt phải chui qua háng nó như con chó để nhặt. Hàn Tín vì đói nên phải làm theo. Sau vì nỗi nhục ấy mà ông gắng học binh thư, trở thành vị tướng kiệt xuất nhất trong lịch sử Trung Quốc, góp phần công lớn lập ra nhà Hán.

4. Vua hề Charlie Chaplin, thiên tài điện ảnh, doanh nhân nổi tiếng cũng có tuổi thơ bị đày đọa. Nhiều lần phải đi ăn xin ở đường. Tuy nhiên, bù lại, ông có bà mẹ rất tuyệt vời.

5. Lincoln, tổng thống đời thứ 16, người được tôn thờ như là vị thánh của Hợp chủng quốc Hoa Kỳ, có tuổi thơ rất vất vả. Thiếu sự quan tâm của cha mẹ. Ông phải cày thuê cuốc mướn từ nhỏ. Đi bộ 30 km để mượn sách về đọc.Thủa nhỏ, ông được đến trường rất ít. Trường học của ông chính là nông trang, là cày cuốc và lao động khổ cực.

PS: Bài này đã đăng trên báo giáo dục thời đại và báo Mỹ bằng tiếng Anh. Chả nhớ lúc nào.
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com
TDVN  Offline  
#4
CÁC BÀ MẸ NÊN CẢNH GIÁC

Trẻ em quá nhỏ thì mỗi ngày mỗi giây mỗi phút trôi qua đều là một bài học. Trẻ nhỏ học tập trong mỗi hơi thở vì thế giới đối với nó quá mới và lạ. Nó liên tục quan sát, phân tích và mô phỏng.

Vậy không cớ gì ta nhồi thêm bao nhiêu thứ vào đầu nó như là Ngoại Ngữ.

Đó là do sự lo sợ và tham đắm của các mẹ đã bị giới kinh doanh lợi dụng.

Theo giới chuyên gia khuyên thì, trẻ em học tiếng Anh tuổi nào cũng OK nhưng khi dưới 9 tuổi thì chỉ nên vui vẻ, văn nghệ văn gừng. Không nên ép uống và quá nhiều trông đợi.

Quảng cáo có sức hủy hoại giáo dục rất mạnh. Giới thương nhân còn mua được cả giới phóng viên để cổ vũ cho lợi ích của họ. Chẳng hạn như SỮA. Trần Hưng Đạo có uống sữa đâu? Quang Trung cũng không hề uống sữa. Sữa ở đây ám chỉ là sữa bò. Cái thứ đồ uống chỉ du nhập vào VN theo bước chân của người Pháp.

Vậy mà truyền thông đã làm cho các mẹ tin tưởng mê mệt rằng sữa là cái gì đó rất vĩ đại và tối quan trọng.

Truyền thông, báo chí, một khi đã bắt tay với doanh nghiệp thì hậu quả rất khó lường. Có thể tốt, có thể lại là cực nguy hiểm.

Tỉnh táo và tỉnh táo! Phải luôn luôn tỉnh văn táo!
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com
TDVN  Offline  
#5
NGƯNG XẢ RÁC VÀO TÂM HỒN CON TRẺ

Hàng ngày, dù là ở viện, tôi vẫn thường nghe thấy những người lớn xung quanh “xả rác” vào chính đứa con của họ. Tôi tự hỏi, liệu cha mẹ chúng có biết được hậu quả nghiêm trọng đằng sau những câu nói ấy hay không? Nào thì…

1. Nó hư lắm, nhìn vậy chứ nó quậy phá không ai chịu nổi.
2. Cái mặt nó cứ lì lì vậy đó. Về nhà là quậy thôi rồi.
3. Nó yếu ớt lắm. Mệt mỏi với nó vô cùng.
4. Nó yếu lắm. Chỉ cần thay đổi thời tiết 1 xíu là nó bệnh à.
5. Nó chẳng chịu ăn uống gì cả. Nó không ăn được rau, nó không ăn thịt đâu, bỏ vô là nó nhè à, con này cứ ăn no là ói...

Và liệt kê ra phải hàng ngàn hàng tỷ những câu từ tiêu cực mà bạn đang rót vào tai con mỗi ngày. Hãy lưu ý giúp tôi rằng, chỉ cần nghe 1 lần thôi là con đã ghi nhận mình là người như thế. Huống gì hàng ngày, chúng ta lại cứ nhắc đi nhắc lại như thế, lâu dần sẽ ghim vào suy nghĩ của con trẻ.

Bạn thử nghĩ xem con bạn sẽ lớn lên như thế nào khi xung quanh toàn những lời trách mắng, than phiền, có ai thành công giàu có và hạnh phúc khi sống trong gia đình xung đột .....
Hôm nay tôi xin phép đưa ra 1 vài gợi ý nhỏ. Cha mẹ nào thấy phù hợp thì LƯU về dùng cho “công cuộc nuôi dạy con” của mình nhé.

Cuộc đời không có đúng sai. Vì vậy những điều này có thể phù hợp với người yêu con nhưng với người khác thì được cho là "rách việc ", cơm áo gạo tiền đã mệt rồi còn “thủ thỉ” mấy lời ong bướm này với con thì lấy đâu ra thời gian

HỆ THỐNG CÂU NÓI CẦN NÓI VỚI CON MỖI NGÀY

1. Con là 1 người đặc biệt. Con rất tuyệt vời
2. Con mạnh mẽ, tự tin, con thông minh
3. Con là đứa trẻ tốt bụng, con luôn mang lại niềm vui cho mọi người
4. Con có 1 trái tim yêu thương: con yêu thương ba mẹ, con yêu thương ông bà. Con yêu thương anh chị...
5. Con luôn biết giúp đỡ người khác.
6. Con rất năng động, nhiệt huyết và chân thành.
7. Con luôn biết ơn những gì con nhận được. Con đã không quên cảm ơn mỗi khi nhận được quà từ ông bà, cha mẹ…
8. Con có nụ cười rất đẹp, con luôn mang nó tặng cho mọi người.
9. Con rất thích đi học đúng không nào? Con rất thích đọc sách, thích tìm tòi khám phá sự vật xung quanh mình đúng không nào?
10. Con rất ngoan ngoãn, lễ phép với người lớn
11. Cha mẹ luôn tự hào về con

Hãy dành 5 phút cho con trước giờ đi ngủ, cùng tổng kết lại xem hôm nay con đã làm được những gì và thủ thỉ cho con nghe những câu nói tuyệt vời . Tôi tin rằng sau 7 ngày kì tích sẽ xảy ra.
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com
TDVN  Offline  
#6
Phương pháp dạy con: 5 KHÔNG TRÁCH, 6 KHÔNG MẮNG

Trẻ con hẳn có lúc làm sai, nhưng trách mắng trẻ cũng phải có nghệ thuật và phương pháp. Lời nói ra như xô nước hắt đi, người hắt có thể quên, nhưng đứa trẻ bị hắt chắc chắn sẽ nhớ đến lúc lớn lên.

5 KHÔNG TRÁCH

1. Không trách con cái kém cỏi

Khả năng của con người là có hạn, vì thế nếu có điều gì đứa con không làm được cũng là chuyện bình thường. Hơn nữa, trí thông minh và năng khiếu cũng có nhiều loại, không giỏi cái này thì sẽ giỏi cái khác. Không thể chì chiết một con cá tại sao không biết leo cây, mà tốt hơn hết nên tìm vùng nước nào phù hợp mà thả nó xuống.

2. Không trách con cái hỏi nhiều

Trẻ con tò mò, nhiều lúc hỏi phát mệt, mà có khi hỏi những câu người lớn cũng không biết trả lời thế nào. Nhưng chính nhờ hỏi đáp mà trẻ học về thế giới xung quanh, đừng thiếu kiên nhẫn mà gạt đi kể cả những câu hỏi ngốc nghếch nhất. Giải thích tỉ mỉ, không biết thì nghiên cứu google rồi giải thích lại, đấy chính nuôi dưỡng tri thức.

3. Không trách con cái vì tai nạn chẳng may

Ai mà chẳng có lúc lỡ tay lỡ chân, đổ vỡ hay vấp ngã hầu hết là do chẳng may. Làm cha mẹ không nên cứ xảy ra tai nạn nhỏ là trách mắng con cái, khiến chúng về sau có gặp chuyện cũng không dám nói.

4. Không trách con cái làm chậm

Mới học không thể tinh, mới làm không thể nhanh, thà chậm mà chắc còn hơn nhanh mà ẩu. Nếu như lúc con làm mà mải chơi, không tập trung, làm theo kiểu chống đối...thì mới đáng trách, còn nếu đã chăm chú cố gắng thì dù không nhanh nhẹn cũng đáng được cổ vũ.

5. Không trách con cái bị ốm

Nhiều người có con bị ốm, dù lo lắng chăm sóc nhưng cũng phải cằn nhằn là vì con thế này thế kia nên mới bị ốm đấy, tốn tiền mua thuốc các thứ. Ốm đau là khi cơ thể con người yếu đuối nhất, tinh thần cũng mềm yếu, dễ tủi thân. Bản thân đứa trẻ đâu có cố tình bị ốm, tại sao lại bị trách bởi một điều khó kiểm soát này?

6 KHÔNG MẮNG

1. Không mắng trẻ ở nơi đông người

Danh dự là thứ mà ai cũng có, bất kể người lớn hay trẻ nhỏ. Bởi vậy, mắng mỏ con cái trước chốn đông người chỉ làm trẻ càng thấy xấu hổ, tự ti.

2. Không mắng khi trẻ đã biết lỗi

“Đánh kẻ chạy đi, không ai đánh người chạy lại”. Một khi trẻ đã nhận ra lỗi lầm của mình thì đừng chì chiết thêm nữa, chỉ phản tác dụng, mà nên ân cần chỉ bảo thế nào mới là cách làm đúng.

3. Không mắng trẻ vào ban đêm

Trách mắng trẻ vào lúc này có thể khiến con bạn đem theo cảm giác tủi thân, buồn chán vào giấc ngủ, làm trẻ ngủ không ngon giấc, thậm chí gặp phải ác mộng đáng sợ.

4. Không mắng trẻ trong bữa ăn

“Trời đánh còn tránh miếng ăn”. Mọi lời phê bình, trách phạt, để sau bữa ăn hãy nói.

5. Không mắng khi trẻ đang vui mừng

Trẻ đang vui mà bị mắng không khác gì đang đi chơi lại gặp bão. Sự thay đổi đột ngột thậm chí có thể gây ra cú shock tinh thần, ảnh hưởng đến sự phát triển tính cách của trẻ.

6. Không mắng khi trẻ đang gặp chuyện buồn

Những lời phê bình lúc này sẽ chỉ càng làm tâm trạng con bạn xấu đi, tạo thêm áp lực tinh thần cho trẻ. Những áp lực ấy nếu không được giải tỏa kịp thời có thể sẽ dẫn đến những hậu quả khó lường về sau.
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com
TDVN  Offline  
#7
Những đứa trẻ chính là những tờ giấy trắng. Nếu bạn làm bẩn nó, tờ giấy không còn sử dụng được, nhưng nếu bạn cẩn thận vẽ lên đó, nó sẽ trở thành một bức tranh đẹp.

Nhà giáo dục Sukhomlynsky có một câu nói rất nổi tiếng: "Trong vườn hoa tâm hồn của nhân loại, đóa hoa yên bình nhất, đơn giản nhất, đẹp nhất, chính là sự giáo dục của con người."

Là cha mẹ, có nhiều người thường nghĩ rằng, chỉ cần cố gắng làm việc, để lại cho con cái thật nhiều tài sản là đủ rồi. Nhưng họ lại không biết rằng, thật ra thứ tốt nhất họ cần để lại cho con cái, chính là một nền giáo dục tốt, để chúng có thể tự học "cách kiếm sống" và "cách làm người".

1. Nhà giàu hay nghèo, cũng đều không quan trọng bằng việc dạy con

Herzen từng nói: "Thứ quan trọng nhất trong cuộc sống là phép lịch sự, nó quan trọng hơn nhiều so với trí tuệ và sắc đẹp".

Trước đây, cộng đồng mạng từng lưu truyền một hình ảnh rất cao đẹp: Một cậu bé 5 tuổi thấy một người phụ nữ trung niên đang ôm đứa trẻ đi ra cửa thì vội dùng thân mình chắn cánh cửa thủy tinh để nó đừng đóng lại.

Cư dân mạng rất thích hành động cao đẹp này của cậu bé, có người cảm thán: "Đứa trẻ có giáo dục tốt, đi đến đâu cũng đều được người khác yêu mến".

Ngược lại, cũng có nhiều cha mẹ thường hay dùng câu: "Nó còn nhỏ, chỉ là đứa trẻ con chưa hiểu chuyện" để bao biện cho hành vi sai trái của bọn trẻ. Khiến chúng hiểu nhầm thành mình làm đúng, sau này càng hung hăng, quá đáng hơn.

Những đứa trẻ chỉ như những tờ giấy trắng, nếu bạn muốn sau này trưởng thành, chúng được mọi người yêu mến, kính nể, giúp đỡ, thì hãy giáo dục con đúng cách từ khi còn nhỏ.

Một công ty ở TP. HCM đã tuyển dụng 21 sinh viên đại học vào thực tập. Nhưng chưa đầy 2 tháng, công ty đã đuổi hết 18 sinh viên, chỉ chừa lại 3 người.

Ba người còn lại không phải là người có năng lực mạnh nhất, nhưng là người có đạo đức tốt, biết chăm chỉ làm việc.

Những sinh viên bị đuổi kia, có người thì hay đi muộn về sớm, có người thì hay tìm cớ lười biếng, thậm chí có người còn dám nhổ nước bọt trước mặt khách hàng.

2. Hành vi của con cái thường là thước đo nhân phẩm cha mẹ

Ông bà xưa thường có câu: "Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà". Khi một đứa trẻ làm sai chuyện gì, thông thường người ta sẽ thông qua đó để đánh giá về việc dạy dỗ của cha mẹ cũng như cách làm người của họ.

Trước đây, em họ tôi từng kể, khi con bé còn làm gia sư, từng dạy thêm ở một nhà nọ. Đứa trẻ mới lên lớp 3 nhưng rất kiêu ngạo.

Vì không thích làm bài tập, nên nó đã bảo: "Nếu cô còn bắt con làm bài tập nữa, con sẽ nói ba mẹ đuổi việc cô, để cô không có cơm ăn bây giờ".

Chỉ là một đứa trẻ, nhưng lời nói ra lại có lực sát thương đến thế. Vậy mà không ngờ, qua hôm sau, con bé bị đuổi việc thật.

Điều này làm tôi nhớ đến một câu nói của tác giả Grimmelshausen: "Người không được giáo dục tốt, không có học thức, lại không biết phân biệt trắng đen, thì linh hồn họ chỉ như một mảnh đất khô cằn.

Dù mảnh đất này được người khác bón phân, tưới nước cho màu mỡ sẵn đi nữa, cũng không thể sinh hoa kết trái nổi." Những đứa trẻ chính là những tờ giấy trắng. Nếu bạn làm bẩn nó, tờ giấy không còn sử dụng được, nhưng nếu bạn cẩn thận vẽ lên đó, nó sẽ trở thành một bức tranh đẹp.

3. Thứ tốt nhất bạn để lại cho con cái không phải nhà xe, sổ tiết kiệm, mà là... Cách kiếm sống:

Hãy dạy con bạn cách trân trọng đồng tiền, không tiêu xài hoang phí, vì một đồng tiền kiếm được, một hạt gạo đang ăn, đều do mồ hôi công sức của nhiều người đổi lại.

Hãy dạy con bạn trở thành người kiên nhẫn, giàu nghị lực, để chúng không dễ dàng gục ngã trước cơn bão cuộc đời. Hãy dạy bọn trẻ cách cố gắng, phấn đấu để đạt được thành công, cũng hãy dạy chúng cách chấp nhận thất bại.

Bởi vì trên đời này, không có ai chắc chắn được điều gì, dù là thành công hay thất bại, chỉ cần bản thân chúng đã nỗ lực hết mình, vậy không nên hối tiếc.

Hãy dạy con cách sáng tạo và tự lập. Bởi vì tự lập là liều thuốc miễn dịch cho căn bệnh "thích so sánh" và tầm nhìn thiển cận.

Cách làm người: Hãy dạy con bạn trở thành người khiêm tốn, bởi vì trên đời này " núi cao còn có núi cao hơn", có rất nhiều người tài đáng để chúng học hỏi.

Ngoài ra, khiêm tốn cũng có thể tránh được lắm kẻ hay ganh ghét, đố kị. Hãy dạy con cách phân biệt đúng sai.

Bởi vì có nhiều thứ, dù là thấy tận mắt, nghe tận tai, nhưng chưa chắc đã là sự thật.

Hãy dạy con bạn cách tha thứ. Bởi vì có đôi lúc, không phải những người kia không làm sai, mà là do bản thân chúng đáng được thanh thản.

Hãy dạy con cách cám ơn, xin lỗi, cách biết đủ. Bởi vì đó là phép lịch sự cơ bản nhất cần biết.

Nếu bạn cho con bạn khối tài sản khổng lồ. Miệng ăn không làm núi cũng sẽ lở. Thay vì cho chúng cá, hãy đưa chúng cần câu, để chúng tự học lấy cách tự mình kiếm sống.

Mong rằng mỗi người cha người mẹ đều sẽ có cách giáo dục tốt nhất, đừng quá áp đặt, cũng đừng quá buông thả. Để con bạn sau này có thể trở thành một người vừa có tài vừa có đức.
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com
TDVN  Offline  
#8
10 CĂN BỆNH QUÁI ĐẢN TRONG CÁCH DẠY CON CỦA NGƯỜI VIỆT

1. Dạy trẻ theo cách dạy... thú

Chúng ta bắt con cá phải biết leo cây và con khỉ phải biết bơi dưới nước. Con nhà người ta học được hoặc học giỏi cái gì thì cũng muốn, thậm chí bắt con mình làm được điều đó.

2. Phục vụ con một cách... mù quáng

VTV ngày 30 tết đăng chuyện một người cha lớn tuổi từ Nam Định lên Hà Nội làm thuê vất vả đến mức quên cả Tết để kiếm tiền nuôi con đang học... đại học. Mà không phải thằng con đi làm tự nuôi mình chứ chưa nói tới chuyện nuôi cha.

Chuyện cha mẹ không chịu để cho con mình lớn là căn bệnh ung thư trầm kha nặng nề vô cùng của xã hội ta.

Nhiều cha mẹ coi việc phục vụ hay làm hộ con một cách mù quáng này là một niềm vui hay trách nhiệm hay đơn thuần là sự quan tâm hay bù đắp gì đó. Thật là sai lầm ngoài sức tưởng tượng.

Những đứa trẻ của chúng ta lớn lên hoặc là những cây tầm gửi và cây leo hoặc là những chiếc ly thủy tinh có thể rơi và vỡ nát bất kỳ lúc nào.

3. Không để cho trẻ ra ngoài khi trời ... mưa hoặc rét

Các trường học và cha mẹ có một phản ứng gần như tự động là không cho học sinh ra ngoài khi thời tiết không thuận lợi và hủy các chuyến đi học tập dã ngoại của trẻ em.

Người Nhật trái lại coi đây là cơ hội để rèn cho trẻ sự cứng cỏi và khả năng thích nghi.

Thậm chí họ còn đưa trẻ đi học khi chúng ốm để chúng quên việc bị ốm đi và nhanh chóng hồi phục. Tất nhiên ốm nặng hay bệnh truyền nhiễm là ngoại lệ.

4. Nuôi con như nuôi... heo

Nuôi con cho béo mới là khỏe mạnh là một trong những cách tiếp cận dinh dưỡng và giáo dục thể chất sai lầm nhất của các cha mẹ Việt Nam.

Trẻ em không cần béo hay thậm chí không được phép béo. Đó là nguyên tắc mà chúng ta vô tư vi phạm và dẫn tới việc chúng ta xâm phạm và xâm hại cuộc đời của trẻ nhỏ.

Ở Pháp, người ta có thể tước quyền nuôi con (ở tuổi ấu thơ) của cha mẹ nếu họ để cho con mình thừa cân quá mức quy định. Rõ ràng họ muốn cảnh báo cho cha mẹ là thừa cân là một căn bệnh nghiêm trọn. Trẻ con cần vận động hơn là cần ăn.

Vận động, tôi xin nhấn mạnh, mới là thứ cần nhất cho một đứa trẻ. Cả vận động về cơ bắp và vận động về não bộ.

5. Học giỏi là... tất cả

Học giỏi là tốt nhưng chỉ biết học hoặc chỉ biết học giỏi thôi thì... cực xấu. Thật khó cho chúng ta tìm ra được các cô cậu học trò học giỏi mà chơi giỏi (nghệ thuật và thể thao) và năng động (về vận động và xã hội). Chứ chưa nói tới biết làm... việc nhà.

Con chỉ cần học giỏi thôi còn lại tất cả việc nhà là do cha mẹ hoặc người giúp việc làm là suy nghĩ kỳ quặc của cha mẹ Việt chúng ta.

Chúng ta đang đào tạo ra những con gà công nghiệp và những con robot vô cảm và cả các chiến binh thi cử. Không hơn không kém.

6. Phê bình trước... toàn trường

Là sự xâm phạm tới cả tính riêng tư của cá nhân và sự xúc phạm tới nhân phẩm của một con người. Cha mẹ, giáo viên và nhà trường phán xét về một đứa trẻ và dạy cho nó phán xét nhau.

Tôi cực lực phản đối việc này vì sự thiếu nhân văn của nó.

7. Không biết dùng nhà... vệ sinh

Nghe thì có vẻ buồn cười đó. Nhưng cả học sinh và trẻ nhỏ và cả người lớn Việt Nam chúng ta không biết sử dụng... nhà vệ sinh đúng cách.

Không biết xếp hàng khi đi vệ sinh công cộng. Không giữ vệ sinh chung (xả nước và lật nắp ngồi khi đi tiểu - với học sinh nam). Nhiều bé gái và học sinh nữ khi vào nhà vệ sinh không chốt cửa và bật đèn. Rửa tay làm vung vãi nước.

8. Giỏi Toán là có tư duy... sáng tạo

Toán học dĩ nhiên là quan trọng và tất cả mọi con người đều phải học và nắm chắc những điều căn bản của nó nhưng việc cho rằng trẻ con phải học Toán giỏi làm nền móng cho các... môn học khác và giúp cho trẻ con trở nên sáng tạo là rất ngây thơ và ngây ngô.

Sáng tạo và tư duy của nó có thể đạt được qua bất kỳ hoạt động nào: từ học thuật cho tới vận động và nghệ thuật, thậm chí là hoạt động xã hội.

Toán học là thơ ca của tư duy (lời của Albert Einstein). Tức là nó rất đẹp. Học toán chỉ cần thấy nó đẹp là được rồi. Bất kể đẹp theo cách nào. Không cần phải giải toán giỏi làm chi.

9. Học giỏi là để... ấm thân mình

Đó là sự ích kỷ tai hại mà chúng ta tạo ra cho các thế hệ con cái của mình qua bao năm qua. Chúng ta khuyến khích đứa con của mình trở thành một cái cây đơn lẻ vươn lên tìm ánh nắng chỉ cho mình. Cạnh tranh không phải là tạo động lực cùng phát triển và tiến lên mà là cùng nhau kéo nhau xuống thậm chí dẫm đạp lên nhau mà vượt lên.

Tinh thần và ý thức cộng đồng của chúng ta vì thế mà là con số không. Tranh giành nhau đường đi hay khoảng trống trên đường giao thông hay tranh cướp nhau trong các lễ hội là những biểu hiện sinh động cho điều này.

10. Con cái là... trang sức của cha mẹ

Làm con ngoan trò giỏi (khái niệm đã trở nên lỗi thời về cả định nghĩa, cách tiếp cận và thực hành) mang một sứ mệnh cao cả là làm đẹp mặt cha mẹ.

Cha mẹ suy nghĩ như vậy và lấy quyền làm cha mẹ của mình yêu cầu các con phải làm điều đó. Biết bao đứa con đáng thương bị cha mẹ bắt tham gia vào các cuộc đua làm thiên tài từ bé và trong suốt quá trình học phổ thông của mình.

Thành tích, giải thưởng mà trẻ đạt được qua các cuộc đua đường trường và đường dài có một vai trò rất lớn là làm cho cha mẹ thấy tự hào và để KHOE. Như là một thứ trang sức chính hiệu.

Nguồn: Nguyễn Tuấn Hải
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com
TDVN  Offline  
#9
NẾU BẠN CÓ CON TRAI, NHẤT ĐỊNH PHẢI DẶN CON NHỮNG ĐIỀU NÀY...

1. Cuộc sống hiện đại không có chỗ cho kẻ lười biếng. Vì thế, con hãy dẹp ngay tư tưởng dựa dẫm. Mẹ yêu con vô điều kiện và có thể làm thay con mọi thứ. Nhưng mẹ sẽ không làm vậy vì lo lắng con mẹ sẽ vấp ngã ngay từ vạch xuất phát bởi sự bao bọc. Mẹ luôn yêu con, chính vì vậy mẹ thường xuyên la mắng hay bắt con tự làm mọi việc...

2. Con hãy cố gắng học tập. Nếu con thấy học thật vất vả. Mẹ sẽ cho con nghỉ học một năm và làm công việc của người phụ hồ. Con sẽ thấy, việc học là việc dễ dàng giúp con có những trải nghiệm tuyệt vời.

3. Hiện tại con học chưa tốt, thậm chí con mất gốc kiến thức. Con đừng nản, chưa phải muộn để bắt đầu. Con lên lớp 10 - một trang vở mới được mở ra. Con hãy nắn nót viết sao cho thật đẹp và hãy quên những trang nháp trước đây đi. Mẹ tin con có thể học tốt nhờ sự chăm chỉ. Mẹ tin con sẽ ổn!

4. Bỗng một ngày, con cảm thấy rung động trước bạn khác giới. Đó là dấu hiệu tốt, mẹ không ngăn cấm. Nhưng con hãy nhìn lại mình. Quần áo, giày dép, bữa ăn... mẹ vẫn là người lo lắng cho con. Mẹ mong con hãy kìm giữ tình cảm và lấy đó làm động lực học tập. Vào Đại học rồi, con sẽ không nuối tiếc bởi những cô gái tuyệt vời hơn.

5. Sự chỉn chu trong ăn mặc, nếp sống ngăn nắp sẽ khiến người đối diện tôn trọng con. Được người khác tôn trọng, luôn là điều tuyệt vời.

6. Con hãy tự đặt ra mục tiêu và lên kế hoạch để thực hiện mục tiêu đó mỗi ngày. Mục tiêu sau khi học của con là gì? Hãy nói cho mẹ nghe nhé!

7. Là con trai nhưng không có nghĩa lúc nào con cũng cần tỏ ra mạnh mẽ. Những lúc yếu đuối hãy về bên mẹ. Mẹ luôn dang rộng vòng tay đón con vào lòng.

8. Điều cuối cùng mẹ muốn khuyên con - Con đừng nghĩ học ra để thất nghiệp. Thất nghiệp hay không là do thái độ của con với công việc. Hàng trăm ngàn doanh nghiệp ngoài kia đang khát nhân lực phù hợp. Chỉ có những kẻ kém cỏi, không chịu cố gắng mới thất nghiệp. Mẹ tin, con trai của mẹ sau này sẽ thành công.

Nguồn: donghanhdaycon
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com
TDVN  Offline  
#10
THƯ NGỎ GỬI CÁC CÔ GIÁO MẦM NON!

Trước hết, xin các cô chớ vội vàng kết luận rằng mình viết mấy lời này là để dạy bảo, hay để đưa ra những lý thuyết nhạt nhẽo như kẻ ngồi lồng kính và bốc phét về giáo dục. Không, mình học từ thực tế, sách vở và Phật học. Nghĩa là được ké cẩm chút xíu ánh sáng của đạo lý tỉnh thức. Mình không phải một giáo sư đeo kính bằng đít chai, ngồi gò gẫm, nghiền ngẫm tâm lý học đường qua những thuật ngữ inh tai nhức óc.

Mình biết các cô vô cùng vất vả và cực nhọc, đã thế, đồng lương nhận về thực sự là không thỏa đáng.

Theo mình, có hai nguyên nhân: Các cô tự làm khổ mình và thứ hai, nghề bảo mẫu và dạy cánh trẻ con quả là chẳng dễ dàng gì. Một số đứa láo toét bảo rằng, hễ yêu trẻ là làm được ngon lành. Bọn ấy đều là giáo điều cả.

---000---

Mình sẽ phân tích cặn kẽ để chúng ta cùng cảm nhận và thông hiểu với nhau.

Nói các cô tự làm khổ mình cũng không hẳn sai. Các cô luôn muốn cả lớp răm rắp làm giống nhau và đều tăm tắp như cái máy. Tâm lý này không chỉ các cô mầm non mà đa số cha mẹ và các giáo viên cấp cao hơn cũng mang nặng trong lòng. Ví dụ, trong giờ ăn trưa, cháu Tồ không ăn mà lại ngồi đọc sách. Cháu Tí không ngủ trưa mà lại ra ngồi chơi ghép hình. Các cô sẽ cảm thấy bực mình và có thể giận dữ vì điều đó lắm. Đó là một tư duy và một tâm lý sai hoàn toàn, thậm chí phản giáo dục.

Tồ không ăn trưa nghĩa là Tồ không đói. Tí không ngủ trưa là vì Tí không buồn ngủ. Các cô chỉ nên can thiệp khi Tí và Tồ phá đám bạn khác, chơi trò nguy hiểm cho bản thân và có thể gây thương vong cho bạn khác. Giáo dục đích thực là để trẻ em tự khám phá và phát triển tài năng thiên bẩm của chúng. Tí và Tồ tiềm ẩn "nguy cơ" trở thành hai thiên tài xuất chúng trong tương lai. Bởi vì, những trẻ ham việc gì đó mà bỏ ăn bỏ ngủ đều là mầm mống thiên tài cả. Các cô mà chặn đứng sự khám phá riêng tư của chúng đồng nghĩa là các cô đã từng ngày giết chết các thiên tài.

Ăn và ngủ là hai phản xạ sinh học rất đơn giản. Đói thì ăn, khát thì uống. Không ăn, không uống nghĩa là không đói và không khát. Các cô hãy gửi bài viết này cho các phụ huynh để họ không dày vò và làm khổ các cô nữa.

Các cô, nếu thông hiểu về giáo dục, việc dạy trẻ có lẽ sẽ nhàn hơn. Cụ thể là, các cô chỉ nên can thiệp khi xảy ra bốn tình huống sau:

1. Trẻ làm điều nguy hiểm đến sức khỏe của bản thân chúng.

2. Trẻ làm điều nguy hiểm đến sức khỏe của người khác, loài khác, vật khác.

3. Trẻ phá rối, nhiễu loạn sự bình an của người khác.

4. Phát hiện trẻ có dấu hiệu bị bệnh hoặc vấn đề sức khỏe kém.

Ngoài ra, chúng làm gì thì kệ chúng. Ăn hay ngủ. Chơi hay đọc sách. Chơi một mình hay chơi tập thể. Mấy chuyện đó không nên câu nệ. Einstein, Newton và Mary Curie cả đời không chơi xã giao với ai. Từ nhỏ đã lủi thủi một mình. Thế đấy, thiên tài thường vậy cả. Ông trời đã cho trẻ sẵn năng lực khám phá và một thiên hướng để đi, như ngọn đuốc rực cháy bên trong rồi đó.

Tuy nhiên, nói thế không có nghĩa là việc dạy trẻ sẽ nhàn. Các cô còn chịu áp lực bởi phụ huynh và các cấp quản lý. Quản lý luôn muốn các con chăm ngoan và giống nhau như trại lính. Phụ huynh muốn con mình được uống sữa đúng bữa, đúng giờ. Hai đối tượng đó ép các cô lâm vào cảnh tấn thoái lưỡng nan. Vậy thì, các cô hãy gửi bài viết này cho họ. May ra gỡ gạc được chút nào áp lực đè lên đôi vai nhỏ bé của mình.

Không những áp lực từ hai phía ấy, các cô còn phải chịu một thảm kịch khác. Đó là người ta sinh ra không giống nhau về tính khí. Tính khí của con người là tiếng vọng kết tập lại của nhiều nhân duyên từ xưa dội lại. Bên Phật học gọi là kiết sử. Việc này nếu mình giải thích, có lẽ phải mất một buổi. Ta cứ tạm hiểu rằng, lý thuyết "trẻ em là tờ giấy trắng" là hoàn toàn phi lí. Trẻ em không trắng cũng không đen, chúng sinh ra là kết tập của các hành vi tích tụ từ hàng tỷ sự sống trước đây mà người ta gọi là nghiệp. Vua A Xà Thế đẻ ra đã thích giết người. Trái lại, có trẻ từ bé đã có giác ngộ cao siêu, 9 tuổi đi giảng pháp cho cả ngàn người. Đó là sư cô Thanh Tâm (Hòa Hảo giáo phái ) ở Miền Tây mà nhiều người từng biết.

Vậy thì, các cô đừng cầu toàn. Mỗi sáng thực dậy, các cô phải mỉm cười, hài lòng và vui vẻ. Mỗi tối trước khi ngủ, các cô kiểm điểm lại xem mình có làm gì trái lương tâm và đạo lý hay không. Nếu sai thì hôm sau phải sửa. Luôn hoàn thiện bản thân tốt dần lên trong tri thức, trí tuệ, phẩm hạnh, kỹ năng. Làm được vậy, các cô đã tuyệt vời rồi. Các cháu hư đốn hay ngoan hiền, kém cỏi hay giỏi giang, một phần lớn phụ thuộc vào nghiệp, hay kiết sử của các cháu nữa. Đừng nên cầu toàn các cô nhé.

Mấy lời mình nói trên đây không diễn tả đủ ý tứ của mình. Nếu có dịp, chúng ta sẽ gặp nhau và bàn sâu thêm về chủ đề nuôi dạy trẻ. Chúc các cô an vui và hạnh phúc. Các cô hạnh phúc sẽ khiến các con hạnh phúc. Thế giới, từ đó sẽ trở nên tốt đẹp hơn!
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com