An GiangBà Rịa - Vũng TàuBắc GiangBắc KạnBạc LiêuBắc NinhBến TreBình ĐịnhBình DươngBình PhướcBình ThuậnCà MauCần ThơCao BằngĐà Nẵng Đắk LắkĐắk NôngĐiện Biên Đồng NaiĐồng ThápGia LaiHà GiangHà NamHà NộiHà TĩnhHải DươngHải PhòngHậu GiangThành phố Hồ Chí MinhHòa BìnhHưng YênKhánh HòaKiên GiangKon TumLai ChâuLâm Đồng Lạng SơnLào CaiLong AnNam ĐịnhNghệ AnNinh BìnhNinh ThuậnPhú ThọPhú YênQuảng BìnhQuảng Nam Quảng NgãiQuảng NinhQuảng TrịSóc TrăngSơn LaTây NinhThái Bình Thái NguyênThanh HóaThừa Thiên HuếTiền GiangTrà VinhTuyên QuangVĩnh LongVĩnh PhúcYên BáiKỹ NăngĐề thi và tài liệuThư giãnKết quả tuyển dụng THU GỌN

Tham gia nhóm TDVN.NET trên Zalo


Kỹ Năng

Phát triển cá nhân


TDVN  Offline  
#1
Ngừng lãng phí cuộc đời của bạn
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com
TDVN  Offline  
#2
If You Feel Pressure - WATCH THIS | by Jay Shetty

Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com
TDVN  Offline  
#3
Nghệ thuật diễn thuyết của chính khách Mỹ

Trong bài phát biểu mới nhất tại Trung tâm hội nghị quốc gia Việt Nam, ngày 24 tháng 5 năm 2016, ông Obama đã làm hàng ngàn người trong thính phòng sởn gai ốc vì xúc động mạnh khi trích lời bài thơ Nam Quốc Sơn Hà của Lý Thường Kiệt thế kỷ 12, đề cập đến bài hát Nối vòng tay lớn của Trịnh Công Sơn. Vẫn chưa hết, ông còn trích cả Truyện Kiều của Nguyễn Du. Tình huống này, nói như một khán giả có mặt tại hiện trường, đã thực sự chạm tới trái tim và lay động tình cảm sâu xa nhất của người Việt Nam. Thật không hổ danh là một nhà hùng biện hàng đầu thế giới.

Các chính khách nói chung thường có một đội speech-writer đảm nhiệm viết giúp các bài diễn thuyết quan trọng. Họ là những người viết diễn văn chuyên nghiệp đến mức chỉ cần hỏi viết để làm gì, ai là khán giả, diễn thuyết trong bao lâu là họ có thể đưa ra một văn bản diễn thuyết với bố cục và nghệ thuật đẳng cấp. Tuy nhiên, với một số trường hợp cá biệt thì tổng thống vẫn tự viết cho mình. Như Obama là ví dụ điển hình. Vị tổng thống này, từ hồi còn là sinh viên, đã nổi tiếng về vốn từ và khả năng sử dụng từ vựng rất phong phú, linh hoạt cũng như khả năng nói trơn tru hàng giờ không cần liếc qua bản giấy.

Các bài diễn thuyết có nhiều mục đích, nhiều nội dung nhưng có thể nói, sự thành bại của các chính khách phụ thuộc cơ bản vào các bài diễn thuyết. Điều này nghĩa là, một bài diễn thuyết thành công có thể đưa một chính khách lên đỉnh cao sự nghiệp, một bài diễn văn dở có thể làm tiêu tan cả một đời phấn đấu. Có những bài diễn thuyết làm thay đổi lịch sử thế giới. Ví dụ, bài phát biểu của Adoft Hitler ở Đức năm 1933 đã trở thành một trong những căn nguyên dẫn đến thế chiến thứ 2. Bài phát biểu “I have a dream” của linh mục Martin Luther King năm 1963 đã dẫn đến sự ra đời của đạo luật bảo vệ sự bình đẳng màu da ở Mỹ cũng như trên thế giới.

Tùy từng trường hợp, mục đích chủ đạo một bài diễn thuyết có thể là khích lệ, truyền cảm hứng, thống báo, phân tích, giải thích, bình luận. Nhưng có thể khái quát mục đích chung các bài diễn thuyết là tìm kiếm sự đồng thuận của khán giả với ý tưởng của người diễn giả. Một bài diễn thuyết thành công nhất là sau khi diễn thuyết, người nghe hoàn toàn tin tưởng và trong đầu họ ngập tràn ý nghĩ, ý tưởng của người nói, còn chính ý tưởng, thành kiến của khán giả thì tiêu biến mất. Dẫn đến số đông sẵn sàng hành động vì ý tưởng của người diễn giả đó. Tất nhiên không phải bài diễn văn nào cũng đạt được thành công đỉnh cao này.

Sau khi nghiên cứu các bài diễn thuyết của các diễn giả thành công nói chung, của ông Obama nói riêng, tôi rút ra một số đặc điểm chung như sau:

Thứ nhất, vì là văn nói nên một câu thường không quá dài để người nói không bị hụt hơi, người nghe không bị rối rắm thông tin.

Thứ hai, cũng vì là văn nói nên câu từ đôi khi có vần có nhịp, tạo ra tiết tấu trầm bổng để thu hút sự chú ý của người nghe. Nếu ta để ý kỹ sẽ nhận ra điều này.

Thứ ba, diễn giả thường sử dụng cấu trúc trùng điệp để nhấn mạnh và gây cảm giác mạnh cho người nghe. Ví dụ: “Tôi vô cùng vinh dự được nói chuyện với các bạn trẻ hôm nay. Các bạn là thế hệ của nền kinh tế tri thức, thế hệ của những sáng kiến và sáng tạo, thế hệ của những hy vọng táo bạo, thế hệ phải đối mặt thách thức môi trường và năng lương mà thế hệ chúng tôi một phần phải chịu trách nhiệm...” Trong đó, cụm từ “thế hệ của” là biểu hiện của nghệ thuật cấu trúc trùng điệp. Hơn chục lần Luther King nói “I have a dream...” cũng là ví dụ về kiểu cấu trúc trùng điệp.

Về bố cục, các diễn giả Mỹ, trong đó có ông Obama, thường dùng 5 phút (đôi khi đến 10 phút) để làm quen, đùa vui nhẹ nhàng gây thiện cảm ban đầu. Mục đích phần này là để xóa đi cách biệt và không khí căng thẳng giữa người nói và người nghe.

Ví dụ, trong bài diễn thuyết của Bill W. Gates năm 2007 trong dịp Đại học Harvard trao bằng tiến sỹ danh dự cho ông chủ tập đoàn Microsoft, ông có mấy câu đùa rất thành công. “Xin cảm ơn lãnh đạo của ĐH Harvard, hôm nay tôi có thể tự tin về nhà nói với bố tôi rằng: Bố thấy không, con đã hứa với bố là sẽ về trường để lấy cho được bằng đại học. Lời hứa này, nhờ quý vị, sau mấy chục năm tôi mới thực hiện được cho cha tôi.” Và “Hiện nay tôi tính đi xin việc mới. Thật may mắn làm sao, tôi đã có thể điền vào hồ sơ là “có bằng đại học”. Và:

Tôi biết mình có ảnh hướng khá tệ lên sinh viên. Bởi thế, trường Harvard chỉ dám mời tôi dự lễ tốt nghiệp của các bạn. Nếu họ mời tôi dự lễ khai giảng thì ngày hôm nay, chỉ còn vài bạn xuất hiện mà thôi.

Ông Bill Clinton năm 2010, khi nói chuyện với sinh viên Đại học Quốc gia HN, ông nói mào đầu khá ấn tượng: “Xin cảm ơn các bạn đã dành thời gian đến dự buổi nói chuyện của tôi hôm nay. Tôi biết các bạn hiện rất bận rộn ôn thi học kỳ, đêm lại phải cổ vũ cho Lê Huỳnh Đức và Nguyễn Hồng Sơn đang ở Thái Lan, thi đấu giải Sea Game 19.” Thông thường các tổng thống khi diễn thuyết ở nước ngoài đều học trước đôi ba câu ngôn ngữ bản xứ để gây không khí thiện cảm, vui vẻ như “Xin chào các bạn, Cảm ơn...”

Muốn tạo ra sự thân thiện và hài hước nhẹ đó, các tổng thống phải đích thân tìm hiểu trào lưu xã hội hiện tại, lịch sử và văn hóa nước sở tại ở một chừng mực nào đó. Việc này dường như không thể bỏ qua được.

Những bài diễn thuyết hay nhất của Obama được tổng kết là: Diễn văn thông báo về cái chết của Osama Binladen năm 2011; Diễn văn ở Rio de Janeiro, Brazil năm 2011; Diễn văn ở Đại học Hankuk, Hàn Quốc năm 2012; Diễn văn sau thắng lợi tái đắc cử tổng thống 2012...

Những bài diễn văn này đạt trình độ nghệ thuật cao và thu lại những thành công to lớn. Nghĩa là chúng đã truyền cảm hứng cao độ đến cho người nghe. Trước khi đắc cử tổng thống, tài năng diến thuyết của Obama còn vượt ra ngoài biên giới của nước Mỹ để làm cho nhiều người trên thế giới khâm phục.

Vào tháng 7 - 2008, tại thủ đô Berlin của nước Đức, ông đã thu hút được 200 ngàn người nghe qua bài diễn văn duy nhất của ông. Người ta có thể đồng tình hoặc phản đối chính kiến của Obama nhưng mỗi khi Obama xuất hiện và cất lời diễn thuyết, người ta đều chăm chú nghe và phần lớn đã bị ông thuyết phục. Đó là điều làm nên thành công chính trị của Obama, đưa ông đến cương vị làm chủ Nhà trắng.

Nhiều người cho rằng sự thành công lớn của Obama là ông đã truyền cảm hứng hy vọng khắc phục những chia rẽ truyền thống về đảng phái, kinh tế, tôn giáo, vùng miền và chủng tộc. Tuy nhiên, hơn thế, những bài diễn văn của ông đã khơi dậy niềm tin của người dân Mỹ về những vấn đề mà họ cực kỳ quan tâm như: Việc làm của bản thân, Tương lai mới của đất nước, Trung thành với những gì mà nước Mỹ đã hứa hẹn; và tái khẳng định giấc mơ Mỹ (American dream). Nghe Obama diễn thuyết, người dân Mỹ sống lại với niềm tin: Bất cứ ai cũng có cơ hội thành công, giàu có và hạnh phúc tại Hoa Kỳ miễn là phải chịu khó làm việc. Lao động sẽ đem lại vinh quang cho mỗi người.

Các bạn học tiếng Anh nên nghiên cứu những bài diễn văn của ông, một bậc thầy về diễn thuyết để phát triển từ vựng và khả năng hành văn, từ đó tìm ra phong cách hiệu quả cho chính mình.

Đừng làm diễn văn kiểu "hòa chung khí thế thi đua sôi nổi của...., được sự cho phép của....theo thông tư hướng dẫn số..." của lãnh đạo Việt Nam.

https://www.facebook.com/docaosang
Liên hệ quảng cáo: tdvn.com@gmail.com